"Chàng Thơ" Đỗ Trọng Hiếu

Xưa nay, người ta chỉ dùng chữ “nàng thơ” để nói về những cô gái xinh xắn, thơ ngây mà khi nhìn thấy người ta chỉ muốn thốt lên những vần thơ, chứ ít ai nói là “chàng thơ”. Vậy mà ở trường TOMATO, các cô đang có một “chàng thơ” như vậy. Con tên là Đỗ Trọng Hiếu.

Gọi là “chàng thơ”, vì quả thực con đẹp như một bài thơ. Hàng mi cong vút đậu trên đôi mắt to đen lay láy, đôi má trắng hồng bầu bĩnh, và đặc biệt là nụ cười. Mỗi khi con cười, cảm giác như ngàn mặt trời đang tỏa sáng trên khuôn mặt con. Tiếng cười giòn tan và trong veo, tựa như một giọt thủy tinh lấp lánh!

do trong hieu

Các cô vẫn thường nói với nhau, hiếm có đứa trẻ nào ở độ tuổi của con lại vừa ngây thơ vừa ý nhị đến vậy. Sau giờ học, các bạn khác thường sà vào ngay với những đồ chơi siêu nhân, lắp ráp, chỉ riêng con là ôm ấp các bạn chó bông, gấu bông, thỏ bông… Con có một tình  yêu đặc biệt với loài vật. Dù đó chỉ là những là những chú thú bông vô tri vô giác nhưng khi nhìn cách con nâng niu và trò chuyện với chúng, ai đi qua chỗ con chơi cũng có cảm giác như một vườn thú sống động đang ở trước mắt mình. Có lần khi cả lớp cùng nhau chia sẻ về  những giấc mơ của mình, con nói: “Đêm qua, con nằm mơ thấy mình bơi với các chú cá ở dưới đại dương”. Đó là một giấc mơ thơ mộng nhất mà các cô từng biết!

Chàng Thơ Đỗ Trọng Hiếu

Khi một bạn trong lớp con vấp ngã và khóc òa lên, con lặng lẽ đến bên và dịu dàng đưa bàn tay bé xíu của con nựng nựng vào má bạn như dỗ dành, dù trông con chẳng lớn hơn bạn là bao. Giây phút ấy, cô chỉ muốn ôm chầm lấy con mà thốt lên: “Ôi, chàng thơ của tôi!”. Khi cô giáo vờ kể một câu chuyện là cô bị ngã ở chỗ kia rất đau vì không chịu gọi người đi cùng mình (để dặn dò con đi chỗ nào lạ thì phải gọi người lớn theo), con ngước đôi mắt to tròn và nói với cô: “Sao lúc ấy cô không gọi con đi cùng để con dỗ cô?”.  Luôn yêu thương và quan tâm đến cảm xúc của người khác, đó là con!

Chàng Thơ Đỗ Trọng Hiếu

Các cô vẫn thầm cảm ơn ba mẹ con vì đã trao một thiên thần nhỏ đáng yêu như con cho trường.  Và điều lớn nhất mà ngôi trường này có thể làm cho con, có lẽ là giữ gìn cho con một thế giới  nơi con có thể tha hồ học và trưởng thành bằng chính tâm hồn thơ ngây đó của mình. Bởi trong một xã hội mà sự tinh khôn và sự thể hiện ngày càng được coi trọng, đôi khi rất khó để giữ một tâm hồn giản dị và đẹp đẽ như vậy. Giống như danh họa Picasso từng nói: “Mỗi đứa trẻ đều là một nghệ sĩ. Vấn đề là làm sao để giữ người nghệ sĩ đó ở lại khi đứa trẻ lớn lên”.

Nhưng hãy nhớ rằng ở nơi này – Trường TOMATO, luôn có một góc riêng để con giữ gìn tâm hồn đó! Luôn luôn là như thế, “chàng thơ” của các cô!

Cô Cà Chua

 

Đồng hành cùng gia đình » Những thiên thần TOMATO