Nàng "ốc tiêu" Cát Tường

Gọi là “ốc tiêu” vì con rất nhỏ nhắn, nhỏ hơn rất nhiều so với những bạn cùng tuổi khác, không những nhỏ về vóc dáng mà còn cả giọng nói thỏ thẻ đáng yêu khiến cô không thể quên được.

Nàng ốc tiêu Cát Tường

Còn nhớ ngày hôm đó, cô cầm chiếc máy ảnh bước vào lớp mới để ghi lại những khoảng khắc đầu tiên của các con tại TOMATO. Khi chụp khắp một lượt thì bất chợt bắt gặp hình ảnh một cô nhóc bé xíu xiu đang nhìn lại cô với đôi mắt tròn xoe long lanh rất ướt át. Có lẽ lúc đó “ốc tiêu” của cô hơi sợ vì các bạn khác đều cao lớn hơn con, chạy nhảy rộn ràng cả một góc phòng, còn con chỉ ngồi yên một chỗ với đôi mắt mở to nhìn xung quanh. Cô lại gần nhẹ nhàng hỏi tên, con thỏ thẻ: “Con tên Cát Tường, con 3 tuổi rưỡi”,  vừa nói vừa đưa 3 ngón tay lên như để chắc rằng cô nghe thấy tiếng con. Nhìn con nhỏ nhắn, đáng yêu, cô đã lo lắng không biết con có theo kịp và hòa nhập được với các bạn không? Nhưng có lẽ cô đã nhầm “ốc tiêu” nhỉ! ^_^

Những buổi đầu con còn rụt rè không muốn vào lớp, nhưng khi bạn rủ: “Bạn lên lớp với mình đi, lên lớp cô bày làm đồ chơi vui lắm á !”. Thế là con mới chịu theo bạn lên. Vài lần như thế, con đã dần quen với mọi thứ. Đó cũng là lúc cô nhận ra nàng “ốc tiêu” của cô mạnh mẽ biết nhường nào. Người con nhỏ bé, mỗi khi con bước chân lên xuống cầu thang, các cô đều rất sợ con té, dường như con phải rướn người xuống, đôi bàn chân nhỏ xíu mới chạm được bậc cầu thang, nhưng con nhất quyết muốn tự mình bước đi không cần ai đỡ. Lần nào dẫn đi, con cũng khẽ nói vào tai cô: “Ở nhà con tự đi cầu thang được đó cô” với một ánh mắt kiên quyết như nói rằng: “Ở TOMATO con cũng tự đi được cầu thang một mình”.

thiên thần TOMATO - Nàng ốc tiêu Cát Tường

Trong lớp, mỗi lần thấy con là lại thấy một nụ cười tươi rói mới điệu đà làm sao. Con hay cười nghiêng nhẹ đầu về bên phải cho mái tóc ngắn đổ xuống ôm lấy gương mặt bầu bĩnh đáng yêu. Con nhờ cô chỉ cách gấp con ếch với một ánh mắt long lanh và giọng nói cực kỳ nhỏ nhẹ; nhưng khi cô vừa gấp được 2 nếp thì con đã lên tiếng “Cô ơi, cho con tự làm nha” một cách chắc chắn. Cô mỉm cười ngạc nhiên khi nhìn một thân hình nhỏ nhắn, đáng yêu nhưng lại rất độc lập, kiên quyết; ngay cả khi làm đồ chơi trong lớp, chỉ cần cô làm mẫu một lần thôi, chắc chắn lần sau con phải tự tay làm cơ!

Nàng ốc tiêu Cát Tường trong lớp học

Lúc đầu con không nói nhiều, chỉ ngồi im lắng nghe, nhưng giờ đây con đã tự tin bắt chuyện với các bạn. “Ốc tiêu” bắt đầu “nhiều chuyện” khủng khiếp, nhưng lại quá đáng yêu để các cô có thể la mắng. Con thì thầm nhỏ nhỏ vào tai bạn như sợ cô nghe thấy, rồi vui vẻ cười mỉm, hơi khoe những chiếc răng bé tí xíu đáng yêu.

Nàng ốc tiêu Cát Tường và bạn học

Con là một cô bé nhạy cảm, biết lắng nghe và quan tâm đến người khác. Có một lần, khi cả lớp cùng tham gia hoạt động làm huy chương TOMATO. Đến giờ ra về, con vẫn nấn ná gần cửa, nhìn cô khẽ nói: “Cô ơi, con muốn làm thêm một cái cho mẹ”. “Ốc tiêu” của cô không những đáng yêu mà còn rất ngoan nữa.

Mỗi lần kết thúc buổi học, cô đều ôn lại bài trước khi các con ra về, nhưng con không trả lời, cô nghĩ là con quá nhỏ để có thể nhớ được nhiều như vậy. Vậy mà hôm sau khi đến lớp, mẹ đã kể tất cả những gì con chỉ cho mẹ ở nhà, nào là cách sử dụng đồng hồ cảm xúc, cách làm tan cơn giận dữ và chiếc hộp lo lắng bé xíu của con…, từng thứ từng thứ một con được học ở trường, con đều nhớ rất rõ.

Hình ảnh Nàng ốc tiêu Cát Tường

“Ốc tiêu” Cát Tường, các cô luôn đùa vui như thế. Mong con sẽ mau chóng lớn hơn một tí và mãi đáng yêu như thế “ốc tiêu” nhé!

Cô Cà Chua

Đồng hành cùng gia đình » Những thiên thần TOMATO