Đăng Kỳ vui vẻ

Điều đầu tiên cô nhìn thấy, à không, phải nói là nghe thấy, chính là giọng cười khanh khách giõn giã của con khi chơi đùa cùng các bạn. Giọng cười trong trẻo ấm áp đến lạ thường đã khiến cô tò mò muốn xem thành viên mới của TOMATO lần này là ai.

Đăng Kỳ vui vẻ

Lần đầu tiên vào lớp, con tỏ vẻ rụt rè, đôi mắt thông minh bắt đầu liếc nhìn mọi vật xung qua. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt của con thì sẽ biết bên trong đó ẩn chứa cả một sự ham hiểu biết kì diệu. Con thường im lặng chăm chú lắng nghe như nuốt từng chữ khi cô nói. Những câu chuyện dễ thương luôn có sức hút mãnh liệt với con, chúng khiến con cười phá lên một cách phấn khích. Và tự bao giờ, mỗi khi con cất tiếng cười giòn giã, âm thanh đó đã trở thành một động lực vô hình để giúp cô thổi hồn vào từng câu chữ và tiếp thêm sức mạnh để cô luôn cảm thấy hạnh phúc khi ở cùng những thiên thần nhỏ đáng yêu.

Rồi những ngày đầu tiên bỡ ngỡ đã trôi qua, con dần thích đến trường.  Đăng Kỳ vui vẻ có nụ cười trong sáng và rất ngây thơ, ngây thơ so với độ tuổi của con, so với các bạn cùng trang lứa khác. Mỗi khi vào trường cô đều hỏi con ăn cơm chưa, và câu trả lời luôn chờ sẵn trên môi  “dạ, cơm rồi”. Đôi khi có những câu hỏi làm khó con, con liền mỉm cười tinh nghịch nhìn cô, nụ cười trong trẻo trên khuôn mặt nhỏ mang theo nó một sự ấm áp diệu kì.

Sau một thời gian ở TOMATO, Đăng Kỳ của cô đã lớn thêm một chút, và trở nên độc lập hơn: con tự cởi giày, tự đi uống nước, tự làm lấy mọi việc mà không phải nhờ mẹ hay các cô nữa.

Đăng Kỳ trong lớp học

Đăng Kỳ của cô rất “nhạy” với máy ảnh, mỗi lần máy ảnh đưa lên là con lại nhanh chóng “nhập vai”, khi thì lém lỉnh, lúc thì ngồi như đang suy tư, có khi con lại diễn cả những điệu bộ hài hước khiến cho cả căn phòng tràn ngập tiếng cười nhỏ to. Chiếc máy ảnh của cô đã lưu giữ biết bao khoảnh khắc vui tươi, đẹp đẽ nhất của con ở ngôi nhà TOMATO.

Rồi ngày kết thúc khóa học cũng đến, con vẫn chăm chú lắng nghe cô, đến khi bài học kết thúc con bất ngờ hỏi: “Cô ơi, nhà cô ở đâu? Quẹo trái hay quẹo phải?”. Câu hỏi ngây ngô khiến cô bật cười: “Sao vậy con? Thế nhà con ở đâu?”. Con nhanh nhảu đáp “Nhà con ở đằng kia kìa, hôm nào cô đến nhà con chơi đi, con mời cô uống sữa, ăn bánh” với một vẻ mặt không thể chắc chắn hơn là nhất định sẽ mời cô về nhà con chơi. Khoảng thời gian bên con mang đến cho cô sự ấm áp và động lực mạnh mẽ đến nỗi sau mỗi buổi học, cô lại tìm kiếm một tiếng cười giòn tan rất đỗi thân quen trên gương mặt trong sáng kia.

Đăng Kỳ và các bạn

Đăng Kỳ vui vẻ của cô là một cậu bé rất tình cảm. Con biết quan tâm đến những ai mà con yêu quý. Trong tâm trí mình, cô vẫn nhớ như in vẻ mặt lo lắng đáng yêu khi cô bị đau ở chân, con đã chạy lại ân cần hỏi thăm: “Cô ơi, cô bị gì vậy?”, “Cô đi không cẩn thận nên bị té đau. Đăng Kỳ khi đi lại cũng phải nhìn trước nhìn sau để không bị té như cô nha.” Con gật đầu mỉm cười, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát: “Cô có đau không? Mai con mang dầu lên xức cho cô nha!”. Cô ôm con vào lòng cảm thấy rất hạnh phúc, xúc động vì dường như con đang chở che cho cô.

Đăng Kỳ dễ thương

Mỗi lần gặp cô, con đều tươi cười rạng rỡ, hay đúng hơn, tâm hồn trong sáng của con luôn mở rộng và mỉm cười với tất cả mọi người. Mai sau khi con khôn lớn, cô thầm mong con vẫn giữ mãi nụ cười tươi sáng và một trái tim ấm áp tràn ngập yêu thương. Hãy mãi là Đăng Kỳ vui vẻ, con nhé!

Cô Cà Chua

Đồng hành cùng gia đình » Những thiên thần TOMATO